Cmùi hương 134.3: Có tnhì với anh traiEditor: Táo đỏ phố núiHôm nay, phương diện ttránh trên cao chiếu xuống trung trọng tâm cửa hàng của trung thật tình phố Đài Bắc, bên phía trong một quán ăn."Vì vậy theo ý của cậu nghĩa là anh ta biết hết đầy đủ chuyện?” Triệu An Nhã đủng đỉnh khuấy khuấy mấy cục đá làm việc trong ly, msinh sống to lớn ánh mắt Nhiếp đáp Tử Vũ đã khôn cùng vui mừng.

Bạn đang xem: Đọc sách truyện bảo bối, ngoan ngoãn để ta yêu

“Vậy anh ta không nói thêm gì nữa à?”"Nói chứ đọng." Nhớ cho tới cuộc thủ thỉ ngày hôm đó, Nức hiếp Tử Vũ ko khỏi nhăn phương diện lại y như trái khổ qua: "Anh ấy đền rồng bù chi phí phù hợp đồng giúp bản thân, rồi nói không có thể chấp nhận được mình đi hát rong. Sau đó Lúc xong kỳ du lịch hè cổ thì bản thân vẫn bước đầu đi học.” Đó chính là nguyên nhân do sao không một ai tìm đến cô."Hơ. . . Quả nhiên là phong cách của anh ý ta." Triệu An Nhã không nói gì chỉ lắc lắc đầu, "Cậu cam lòng cứ đọng bỏ qua như vậy sao?""Không cam lòng cũng không tồn tại biện pháp như thế nào khác, ai bảo trong tim mình anh ấy bao gồm vị trí đặc trưng hơn.” Nghĩ tới khuôn khía cạnh tuấn lãng cơ của Nhiếp đáp Tử Phong, Nức hiếp Tử Vũ sẽ cảm thấy ấm áp rồi. Không chỉ có công việc, cho dù cho là thiếu tính tất cả vì anh cô cũng hí hửng Chịu đựng. leê quý d0n9."Ôi tình thân. . ." Thật sự có thể khiến cho cho tất cả những người ta trở thành một kẻ ngốc! Đột nhiên, Triệu An Nhã nlỗi ghi nhớ cho tới loại nào đấy, khoảng ánh mắt về phía ngón tay của cô: “Nhẫn kim cương của cậu đâu?”"Thu hồi lại rồi." Nói tới nhẫn kyên ổn cương, khiến cô nhớ lại cthị trấn đó, sắc đẹp phương diện của Nhiếp đáp Tử Vũ tốt nhất thời trngơi nghỉ cần khổ sở."Sao vậy? Mẹ cậu vẫn một mực không cho hai người sinh sống cùng một địa điểm à?”"Ừ." Sau lần đó anh đang nói chuyện với người mẹ không hề ít, tuy nhiên mà lại vẫn ko biến đổi được hiệu quả. Cô không hiểu biết, ví như người mẹ ko ghét bản thân, thì vì sao lại không được cho phép đàn họ ngơi nghỉ cùng một khu vực chứ? Theo nhỏng cô quan tâm đến, bà nhất quyết ko đồng ý không những dễ dàng và đơn giản bởi vì trước kia chúng ta gồm quan hệ đồng đội, cơ mà còn tồn tại một nguyên ổn nhân không giống.Nhìn vẻ khía cạnh mất đuối của cô ý, Triệu An Nhã nhấp lên xuống phủ nhận. Không đành lòng tiếp túc chú ý cô đau buồn những điều đó, đành đưa chủ đề."Nói nghe. . . Thoạt chú ý hình như cậu đang khôn cùng đói à. . ." Từ đầu mang đến giờ miệng của cô ấy ko dứt 1 chút nào, cũng đã bốn mươi lăm phút trôi qua, nhưng vẫn không có xu cầm dừng lại."Đúng vậy đó, bản thân ăn uống thế nào cũng không có cảm xúc no bụng.” Nói xong, Nhiếp Tử Vũ thay rước một chiếc đùi con gà đưa lên miệng của bản thân. Thời gian cách đây không lâu cũng chần chừ bị làm sao nữa, thường tuyệt bao gồm xúc cảm đói bụng, không ổn, là không có cảm giác ăn uống no."Ồ, ồ." Triệu An Nhã gật đồng ý, nhìn thấy cô thả đùi kê xuống lại bước đầu nạp năng lượng món khác, đôi mắt duy nhất thời msinh hoạt lớn ra. “Nhưng cơ mà Vũ Vũ này, cậu gồm cảm giác ăn ngon mồm không?”"Cái gì?""Dưa loài chuột chnóng nóng cà chua. . ." Nhìn cỗ dạng ăn khôn cùng thoải mái và dễ chịu của cô ấy, Triệu An Nhã nuốt nước miếng một cái thật mạnh dạn, khoảng mắt quét một lượt trên bàn. Canh bắp nấu ăn giấm chua, dưa chuột muối hạt chua, ví như như là dạ dày của tín đồ thông thường chắc chắn là ko chịu nổi mất!"Cũng ko tệ lắm đâu, cậu vẫn muốn test một ít ko.” Nói kết thúc, Nức hiếp Tử Vũ ráng một miếng dưa chuột chuyển cho chính mình bản thân, đôi mắt không có tội chớp chớp."Thôi." Triệu An Nhã vội vã khoát khoát tay, xin miễn đến kẻ bất tài.Nói dứt, ánh mắt của cô ấy chậm chạp chuyển hẳn qua quan sát Nhiếp Tử Vũ, đùng một cái Triệu An Nhã trợn lớn đôi mắt lên, vẻ khía cạnh hoảng hốt quan sát miệng Nhiếp đáp Tử Vũ dính đày nước tương, lát sau nói: “Vũ Vũ, cậu có cảm nhận được, là cậu sẽ Khủng lên không.” leê quý d0n9.Mập lên, lại còn tê mê ăn hơn, còn có…"Gần trên đây gồm phải cậu luôn luôn cảm thấy căng thẳng mệt mỏi rời rã không?""Mình dĩ nhiên biết là bản thân béo lên rồi, thông thường cũng cảm thấy hơi mệt.” Thân thể của cô có sự biến đổi sao cô chần chừ được chứ! Bị người kia quấn qukhông nhiều hàng tối vận động “rầm rầm”, hoàn toàn có thể ko mệt mỏi rã rời được sao? ! Bình thường ngủ tròn giấc thì tự nhiên và thoải mái tỉnh lại tiếp nối ăn dòng nào đấy, nạp năng lượng điều này dòng cơ xong xuôi thì liên tiếp đi ngủ, cô ko mập lên new là kỳ quái đó! "Sao thế? Mình thực thụ mập đến nút cạnh tranh nhìn như vậy sao?” Nhiếp đáp Tử Vũ thả thức ăn ở vào tay xuống, vẻ mặt tội nghiệp quan sát Triệu An Nhã."Không đề xuất, nhưng lại nhưng. . . Nhưng nhưng mà đùng một phát mình nghĩ cho tới có một loại dịch cực kỳ tương xứng với hiện tượng này của cậu.”"Bệnh!" Vừa nghe thấy chữ này, Nhà hiếp Tử Vũ bồn chồn, vội vã cầm đem tay của Triệu An Nhã vẻ phương diện khẩn trương hỏi: “Bệnh gì chứ? Nhã Nhã, cậu chớ có tác dụng mình hại chứ đọng.”Vẻ khía cạnh của Triệu An Nhã trinh nữ, yên ủi cô mấy câu, sau đó lại hỏi: “Vũ Vũ, chiếc cơ của cậu có tới không?”"Hả?" Cái kia là dòng gì?"Chính là. . .

Xem thêm: Người Ơi Có Nghe Không Lòng Anh Có Riêng Em Thôi, Lời Bài Hát Trăm Năm Không Quên

Krúc krúc, ghê nguyệt mỗi tháng đó!" Cô nỗ lực hạ các giọng nói khẽ.Nghe vậy, tuyệt nhất thời Nức hiếp Tử Vũ ngẩn bạn ra, một lúc sau, cô do dự quay đầu chú ý về phía Triệu An Nhã, "Không thể làm sao. . .". . .Mọi chuyện hay vẫn ngược lại với cân nhắc của công ty, Nhiếp đáp Tử Vũ cũng ko hòn đảo ngược được lời nói này. Nhìn cuốn sổ tay có tác dụng bà bầu, cùng cả tờ giấy xét nghiệm bao gồm tnhị, cô đang quên cả phản nghịch ứng.Mang tnhị. . .Cô thực thụ vẫn có thai! Đây chưa phải là đang nằm mơ đúng không? ! Cô kích hễ nhéo vào bắp đùi bản thân một chiếc, đau đến mức sắp đến vạc khóc lên."Ttách ạ, mình sở hữu thai!" Cô kích đụng chuyển phiên fan một chiếc, ôm chặt đem Triệu An Nhã, ban đầu cười cợt ha hả một giải pháp điên cuồng: "Mình mang thai, mình đã sở hữu tnhị rồi." Diễng xứng đáng ele quiý don.Bị cô ôm chặt, đùng một phát Triệu An Nhã ho khan một trận, rối rít đẩy cô ra. "Nức hiếp Tử Vũ, cậu cũng mất khía cạnh thừa đi! Mau buông mình ra, trước khía cạnh phần đa fan mà lại có tác dụng vật gì vậy!” Còn nữa, chưa hẳn tín đồ ta chưa rước ck nhưng mà có tnhì rất nhiều nhăn mặt nhíu ngươi sao, biểu hiện của cô ý ấy cũng ngược đời quá rồi!"Người ta vui vượt thôi mà!" Nhiếp đáp Tử Vũ nhăn khía cạnh lại, sao đó cúi đầu xuống quan sát vào cái bụng bằng phẳng của chính bản thân mình, đôi mắt sáng lấp lánh. “Không thể tin được, tôi đã bao gồm đứa con cùng với anh mình.” Em bé nhỏ vẫn dần Khủng lên sinh hoạt trong bụng của cô, suy nghĩ tiếp đây, Nhà hiếp Tử Vũ lại bước đầu kích cồn.Đứa nhỏ tuổi đích thực hết sức thần kỳ! Nhưng mà lại chỉ rộng nhì mươi ngày ngắn thêm ngủi, cơ mà cô đang có kết tinc tình thương của đàn họ."Cậu nên sửa miệng lại! Đừng nữa Hotline Nhà hiếp Tử Phong là anh trai nữa, cảm giác nlỗi những người vẫn phạm vào tình thân cấm kỵ.” Nói ngừng, Triệu An Nhã lại Cảm Xúc bi thiết nôn một trận.Nhưng mà lại Nức hiếp Tử Vũ sẽ kích hễ bắt đầu ko thèm để ý cho tới cô ấy, tiếp đến thoải mái và tự nhiên nói: “Một lát nữa mình vẫn báo lại tin này mang lại anh ấy biết, nếu như anh ấy biết bản thân có đứa nhỏ dại, chắc hẳn là anh ấy sẽ rất khoái lạc.” hầu hết ngày gieo cấy những điều đó sau cùng cũng có tác dụng, nghĩ về tới Nức hiếp Tử Vũ lại cảm giác ngọt ngào và lắng đọng.Lúc còn sẽ suy xét, thì bỗng nhiên gồm một giờ chuông di động cầm tay vang lên. Nhiếp đáp Tử Vũ lag bản thân móc điện thoại cảm ứng sinh hoạt trong túi xách ra, Khi quan sát tới cái tên hiển thị trên màn hình thì lập tức mỉm cười như nsinh sống hoa.Cái này Gọi là trung khu ý tương thông sao? Cô vừa bắt đầu nhắc tới anh thì anh sẽ Hotline Smartphone cho tới.Cô hối hả dấn nút ít nhấn cuộc call, nhưng Nhiều hơn chưa kịp nói một tiếng “A lô” ra khỏi miệng, đầu bên kia điện thoại cảm ứng vẫn lập cập truyền tới tiếng nói vô cùng gấp rút."Vũ Vũ em đang sống đâu? Nkhô cứng đi về đơn vị đi, ba vẫn xẩy ra cthị trấn rồi.”Nụ mỉm cười duy nhất thời cứng ngắc trên môi, dòng túi đeo sống vào tay rơi xuông đất kêu lên “bịch” một giờ, Nhiếp Tử Vũ cũng quên cả hô hấp.※ Diễng đáng ele quiý don."Chuyến bay về Đài Loan của bố bị xảy ra bất trắc trên phố đi, hiệu quả không thể ai tồn tại.” Đó là Nhiếp đáp Tử Phong đã thủ thỉ với cô qua điện thoại.Nhiếp Tử Vũ cần sử dụng rất là bình sinch chạy về công ty với vận tốc nhanh khô tuyệt nhất, sau khoản thời gian phi vào phòng tiếp khách thì nhận thấy hai bạn đã khóc, trong nháy mắt nước mắt của cô rã xuống như mưa."Mẹ." Cô phát lên đỡ rước bà mẹ Nức hiếp đã khóc nlỗi đứt từng khúc ruột, cẩn trọng từng chút một đỡ bà ngồi lên ghế sô trộn."Vì sao. . . Vì sao lại đối xử cùng với chúng ta như thế chứ." Ngày thường bắt gặp chị em Nức hiếp luôn luôn tất cả cỗ dạng đoan trang, thanh khô nhã lúc này bà mẹ Nhiếp đáp đã không còn có bộ dạng điều này nữa, mái tóc của bà rối tung, viền mắt đỏ bừng lên, khuôn mặt trắng trẻo của bà hiện hữu vệt nước đôi mắt loang lổ, nhoáng một chiếc chú ý bà nhỏng đang già hơn vài tuổi.Hai tay của bà cầm chặt cỗ quần áo của Nhiếp Tử Vũ, bà vừa khóc vừa nói: “Nếu nlỗi ngày kia người mẹ đồng ý đi cùng rất ông ấy, thì ông ấy sẽ không xảy ra cthị xã điều đó, toàn bộ đông đảo là lỗi của mẹ!” Bà thừa nhận tất cả các sai trái vào người của mình. dfien ddn lie qiu doon"Mẹ, cthị trấn này không hẳn là lỗi của bà bầu.” Nức hiếp Tử Vũ nhức lòng ôm bà vào vào ngực của bản thân mình, dịu dàng yên ủi.Mẹ Nức hiếp giống như bạn bị rơi xuống hải dương, túm được cọc mộc. Gạt toàn bộ đầy đủ chuyện đi, bà ôm chầm đem Nhiếp Tử Vũ, khóc ko ra khá.Không biết qua bao lâu, một tiếng bước đi hết sức rối rít vang lên. Mọi fan nghe thấy thì xoay đầu lại quan sát, sau khoản thời gian nhận thấy thì càng khóc kinh hoàng rộng."Mẹ." Nhiếp đáp Tử Phong về cấp buộc phải chú ý cũng căng thẳng mệt mỏi, thường ngày anh cực kỳ chú ý cùng tỉ mỉ vào cách ăn mặc thì hôm nay mấy sợi tóc rũ xuống trước trán của anh. Cặp chân mày rậm cũng nhíu chặt lại, vẻ khía cạnh anh rất đau lòng nhìn chị em Nhiếp đáp đang ngả vào lòng của Nhà hiếp Tử Vũ cơ mà khóc."Tử Phong à, cuối cùng nhỏ cũng đã trsinh hoạt về." Vừa thấy bóng dáng của anh, Mẹ Nhiếp chủng loại gấp rút bỏ lơ đi Nhiếp Tử Vũ, đứng dậy nhào vào trong ngực của anh: "Làm sao bây giờ? Ba con đã quăng quật hai mẹ nhỏ họ rồi, bọn họ nên làm thế nào bây giờ…”Nghe vậy, trong thâm tâm Nức hiếp Tử Vũ nhói đau, vào nháy mắt dung nhan phương diện trsống đề nghị Trắng bệch.Một lòng chỉ lo đến bà mẹ Nức hiếp, Nhà hiếp Tử Phong cũng không nhận biết sự khác thường của Nhiếp Tử Vũ. Anh bao bọc lấy chị em Nhiếp đáp, sử dụng giọng điệu bền chí nói: “Con vẫn chũm ba âu yếm người mẹ, mẹ không cần phải lo ngại.” Nói kết thúc, viền đôi mắt của anh ý cũng khá đỏ lên."Ừ. . ." Vừa nghe thấy lời hứa hẹn hứa hẹn của anh ấy, chị em Nhiếp đáp càng khóc dữ không chỉ có thế.Hai bà bầu con ôm nhau đứng khóc, còn Nhà hiếp Tử Vũ giống như một bị trường đoản cú quăng quật đứng khóc 1 mình khôn cùng một mình.Không biết qua bao lâu, thời điểm chị em Nhiếp đáp khóc mệt mỏi đến tầm ngất xỉu xỉu vấp ngã vào trong tim của Nhiếp đáp Tử Phong, vấn đề này new xem nlỗi đang chấm dứt. dfien ddn lie qiu doon. Ôm bà bầu Nhà hiếp trsinh sống về phòng nghỉ ngơi, tiếp đến bảo tín đồ giúp câu hỏi cho tới âu yếm. Nhiếp Tử Phong call điện chỉ đạo đông đảo vấn đề chấm dứt, kế tiếp mới rất có thể thngơi nghỉ được một ít."Anh tất cả khoẻ không?" Nhiếp đáp Tử Vũ băn khoăn lo lắng nhìn vẻ khía cạnh đầy mây Đen của anh ấy, quyên tâm hỏi thăm: “Anh óc mong muốn đi sinh hoạt một ít không?”Nức hiếp Tử Phong ngấc đầu khẽ nhìn cô một cái, ngày tiếp đến kéo cô lại ngồi trên đùi của mình. Lúc cô còn chưa kịp phản bội ứng thì anh đã gục đầu lên bả vai của cô ấy, có một lát sau truyền cho tới các giọng nói run run như vẫn khóc của anh ý."Để cho anh được lặng tĩnh một thời gian được không?"". . . Vâng." Nức hiếp Tử Vũ gật gật đầu, sờ sờ đầu của anh: "Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố Chịu đựng đựng sẽ không giỏi.”Sau Lúc cô nói đầy đủ lời này dứt, thì giờ đồng hồ khóc nức nsinh sống của Nhà hiếp Tử Phong truyền cho tới.