"Quý Kình Phàm anh mau cút đi mang lại tôi. . . . . ."

Đàm Tâm dùng cả tay lẫn chân để phản kháng.

Bạn đang xem: Chồng tổng giám đốc sủng nhẹ một chút

Quý Kình Phàm đương nhiên là không phải thật sự muốn xâm phạm Đàm Tâm, cho nên Khi anh nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Đàm Tâm đã chuyển thành trắng bệch, anh ngẩng đầu lên nhìn Đàm Dịch Khiêm, trầm giọng nói, "Quý Kình Phàm tôi vào giới xã hội coi như cũng có chút mặt mũi, bà xã, tại sao em lại có thể nói ra một cách vô trách nhiệm như thế chứ, em có còn để đến tôi chút mặt mũi nào đặt chân vào đám đàn ông không?"


Đàm Tâm nhân lúc Quý Kình Phàm đang buông lỏng đẩy mạnh anh ra, đi như chạy ra khỏi phòng.

Không biết làm thế nào mà Quý Kình Phàm đã nkhô cứng hơn cô một bước đứng chặn trước cửa phòng, tóm lấy cánh tay cô.

Đàm Tâm bị dọa thái quá, đôi môi trắng bệch sợ hãi thốt lên, "Anh. . . . Anh. . . . Anh. . . ."

Quý Kình Phàm ôm Đàm Tâm vào lòng, hơi thở lành lạnh của anh phả lên chóp mũi cô, "Em nói coi, anh gặp phải sự nghi ngờ lớn như thế, em phải làm gì để bồi thường anh đây? Hử?"

Đàm Tâm cắn môi, "Ai biết được là anh sẽ để ý đến thế cơ chứ!"

Quý Kình Phàm rít lên nói, "Bất kỳ một người đàn ông nào trên phương diện này đều không hề coi nhẹ, em coi cái tên tổng giám đốc Đàm đang đắc ý mặt vênh lên tận trời tê thì biết! !"

Đàm Tâm bị giọng nói cao vút của Quý Kình Phàm làm đến chột dạ, cô ngập ngừng nói, "Hiện tại cũng đã đăng báo rồi, mang lại dù tôi có muốn sửa lại lời của mình cũng đâu được đâu!"

Hai mắt Quý Kình Phàm lóe sáng, "Không, em có thể bồi thường được mang đến anh. . . . ."

Đàm Tâm yếu ớt ngước mắt nhìn lại vào đôi mắt đen kín kẽ của anh, dù hoẳng sợ nhưng vẫn nói, "Thế nào. . . Bồi thường thế nào?"

"Em nói với người bên ngoài là từ Lúc chúng ta kết hôn đến bây giờ chỉ có một lần sinh hoạt vợ chồng, cái này vốn dĩ là giả, nhưng nếu như em đồng ý để giả biến thành thật, thì tôi sẽ rộng lượng mà bỏ qua, chuyện hôm nay cũng coi như xong!" Nếu như có bồi thường thật sự, cái lần tổn thất danh dự này cũng đáng giá.

Đàm Tâm nghe chấm dứt sắc mặt đỏ bừng, giãy dụa nhị tay đang bị anh giam giữ, khó chịu mà nói, "Anh đừng có mà mơ, anh đúng là cái đồ lưu manh, cuồng háo sắc! !"

Để tránh làm tổn thương đến Đàm Tâm đang giãy dụa, Quý Kình Phàm buông cô ra, đổi lại dùng tay ôm cả người của cô vào trong ngực mình, để mang lại hơi thở mình phả lên bờ môi cô, nói giọng rất nhỏ, "Hóa ra em tình nguyện cho cả thiên hạ này biết tôi lưu manh với em! !" Ít nhất cái này đối với sự kiêu ngạo của đàn ông thì không có chút tổn thất về danh dự nào.

Xem thêm: Lại Là Sữa Non Mama Sữa Non Cho Bé Biếng Ăn Chậm Tăng Cân Có Tốt Không?

Bàn tay của Quý Kình Phàm dán lên sống lưng của Đàm Tâm, nhiệt độ nóng ấm truyền đến từ lòng bàn tay của anh lại khiến cho cả người Đàm Tâm cũng nóng bừng lên, cô muốn đẩy anh ra mà không hiểu tại sao anh lại ôm siết cô thật chặt trong lòng, dường như Khi nào có được đáp án vừa lòng anh ta mới buông tha mang đến mình thì phải.

Đàm Tâm giãy dụa vào ngực anh, "Anh buông tôi ra trước đi. . . ."

Giọng nói chắc nịch của Quý Kình Phàm vang lên, "Nếu em không cho tôi một sự bồi thường hợp lý trước, thì đừng hòng!"