*


*

ngaothe.vn > Văn Học > Kể lại một kỉ niệm thâm thúy của anh ấy (chị) về tình cảm mái ấm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò

Đề bài: Kể lại một kỉ niệm thâm thúy của anh (chị) về cảm tình mái ấm gia đình hoặc tình các bạn, tình thầy trò

Đề bài

Trong cuộc đời mọi cá nhân chắc rằng ai cũng đều có tín đồ nhằm yêu thương với quý mến mà lại đã bao gồm ai từng nghĩ: “Ai là tín đồ mình yêu thương tuyệt nhất cùng ai là fan còn lại cho bạn rất nhiều kỉ niệm ko nạm pnhị mờ?”. Đối với tất cả người hoàn toàn có thể fan ấy là bạn bè, ông bà xuất xắc anh, chị, em tuy nhiên riêng biệt đối với tôi, người mà lại tôi luôn thương yêu và mãi đã yêu là Mẹ – bạn sẽ trao mang lại tôi cuộc sống đời thường.

Bạn đang xem: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình

*

Mẹ tôi năm nay đã gần tứ mươi tuổi. Mọi tín đồ vẫn khen bà mẹ tôi trẻ và xinc tuy nhiên nhiều khi tôi sát chị em, trung tâm sự cùng với người mẹ, tôi thấy bà bầu nhỏng đang già đi những. Đôi mắt bà bầu ánh lên vẻ ấm cúng, trìu thích, giờ đây đang lộ diện nhĩíng vệt chân chyên. Vầng trán bà mẹ đã có tương đối nhiều nếp nhăn. Nổi bật nhất bên trên khuôn mặt bà bầu là chiêc mũi cao dọc dừa với song môi đỏ. Tôi vẫn còn nhớ như in các nụ hôn ấm áp bà mẹ trao mang lại khi tôi còn nhỏ bé. Làn domain authority bà bầu quyến rũ và mềm mại, trắng hồng tuy nhiên đang điểm mọi nốt tàn nhang của tuổi bốn mươi. Trước phía trên, lúc tôi còn bé dại, bà bầu có mái đầu lâu năm, quyến rũ, làn tóc Black của bà bầu như một quãng của dải của Ngân Hà, black mượt với óng ả. lúc tôi học tập lớp Năm, bà mẹ tôi đang biến hóa đẳng cấp tóc, bà bầu đã giảm mái đầu nhiều năm và vậy vào chính là mái tóc xonạp năng lượng. Mái tóc nthêm, xoăn, gray clolor đỏ thả bềnh bồng trên vai có lẽ hợp với khuôn phương diện trái xoan của người mẹ hơn, nhưng lại tôi vẫn mê say mẹ để tóc dài như trước.

Tôi còn ghi nhớ nlỗi in ngày trước tiên tôi tới trường. Tối hôm đó, sau ban đêm, bà bầu đã sở hữu vào chống tôi một bọc rubi siêu to. Tôi cđọng nghĩ là được chị em thiết lập đến đồ dùng đùa hay 1 cỗ lego mà lại tôi hằng mong muốn. Tôi háo hức mlàm việc quấn xoàn, thì ra đó toàn là sách, vnghỉ ngơi, đồ dùng tiếp thu kiến thức với có cả một loại cặp sách in hình anh hùng siêu nhân cơ mà tôi rất say đắm. Sở đồng phục đã có bà bầu là phẳng lặng. Mọi thứ vẫn sẵn sàng chuẩn bị, tôi khôn xiết yêu thích đợi mang lại sau này — ngày đầu tiên tôi vội thành nêp và được xếp lại ngay lập tức ngắn lao vào lớp Một. Sáng hôm sau, chị em âu yếm dắt tôi cho trường. Tôi vẫn ghi nhớ cảm xúc hồi vỏ hộp cùng khiếp sợ cơ hội đó, tôi do dự bản thân đã làm cái gi và bản thân sẽ thế nào Khi không có mẹ ở bên. Rời tay mẹ, tôi lao vào cổng trường, tôi thấy bản thân thật biệt lập và lạc lõng. “Cố lên bé, rồi con đã quen thuộc với cô giáo với chúng ta, đừng lo!”. Đi được mấy bước tôi vẫn nghe thấy giờ bà bầu sinh sống phía sau. Tôi gấp quay trở về ôm bà bầu rồi khóc thật lớn.

Mẹ ôm tôi vào lòng âu yếm: “Con mập rồi mà lại, từ bỏ bây giờ nhỏ sẽ là học viên lớp Một rồi. Hãy đầy niềm tin lên nào!”. Tôi nghe lời chị em, vào lớp học. Ngày hôm đó so với tôi thiệt nhiều năm, tôi hết sức nhớ bà bầu, chưa lúc nào tôi lại thấy yêu thương chị em với nên bà bầu rộng lúc này.

Đã tám năm trôi qua Tính từ lúc ngày thứ nhất đi học tuy thế tôi quan trọng nào quên được hình ảnh thân yêu của bà mẹ với các cảm xúc của chính bản thân mình trong dòng ngày lưu niệm ấy. Mẹ đã hỗ trợ tôi lạc quan, vững vàng đá quý bước rất nhiều bước đi thứ nhất bên trên con đường trí thức.

Đã tất cả lần, tôi vô lễ cùng với bà bầu với tôi lưu giữ mãi nhằm ko lúc nào tái phạm nữa. Tôi còn lưu giữ nhỏng in, kia là một trong những trời mưa gió, Lúc tôi còn là một trong những cậu học viên lớp Sáu. Tôi tới trường về với cùng một vẻ mặt khổ sở. Mẹ cực kỳ quan tâm, mẹ trông nom rất nhiều. Nhưng vi vượt bực bội đề xuất tôi vẫn gắt lên cùng với mẹ: “Con ghét bà bầu lắm, người mẹ chớ nói nữa!”. Nói rồi tôi bật khóc với chạy lên chống, đóng góp sập cửa lại. Tôi khóc hết sức lớn, mắt sẽ đỏ hoe. Chỉ bởi vì thằng đồng bọn đọc nhầm tôi nhưng chúng tôi bao biện nhau to lớn. Cả ngày lúc này, tôi không tồn tại trung khu trí như thế nào cơ mà tập trung vào câu hỏi học được nữa cùng hậu quả là tôi đã không có tác dụng được bài bình chọn môn Toán. Nghĩ tới các bài toán kia, đầu óc tôi lại nlỗi phạt điên. Tôi ở bẹp trong cả một giờ đồng hồ đồng hồ thời trang. Cảm giác cô đơn và giá lạnh khiến tôi tỉnh táo bị cắn hẳn. Tôi nghĩ mang lại mẹ, suy nghĩ cho câu tôi vừa nói cùng với mẹ. Ttách ơi, tôi sẽ mắc phải một sai lầm lớn! Tại sao bản thân lại có thể nói vô lễ với những người luôn luôn yêu tmùi hương, âu yếm bản thân được chứ? Tôi ân hận lắm! Chỉ vì bị các bạn hiểu nhầm mà tôi vẫn trút giận lên bà bầu. Tôi nhảy dậy, định chạy ra bên ngoài xin lỗi người mẹ thì bà mẹ tôi đang xuất hiện phòng bước vào. Nlỗi đoán được cân nhắc của mình, bà bầu nhìn tôi bởi góc nhìn trìu quí với ngồi xuống bên tôi. “Mẹ ơi, con xin lỗi, nhỏ không nên rồi!”. Tôi nói vào giờ đồng hồ nút nghứa ngào. Mẹ thanh thanh vuốt tóc tôi rồi nói thật vơi nhàng: “Mẹ cũng có lỗi vì đã không cảm thông và thăm nom con”. Tôi siêu hối hận do sẽ làm bà bầu — bạn tôi luôn luôn yêu tmùi hương xưa nay nay, đề nghị bi thương. Chính hầu hết khẩu ca dìu dịu, động tác âu yếm của chị em làm cho tôi thêm day dứt vì lầm lỗi của bản thân rộng. Tôi đã kể cho bà mẹ nghe số đông chuyện. Mẹ sẽ an ủi và động viên khiến tôi nô nức rộng những. Từ lần đó, tôi luôn luôn trường đoản cú hứa hẹn đề nghị cân nhắc kĩ trước khi nói với ko được làm mẹ bi thương nữa.

Có hầu hết lần tôi bị gầy, người mẹ vẫn chăm sóc tôi thiện chí với dành cho tôi tình cảm thương thơm nồng ấm để tôi mau khỏi bệnh. Những đêm tôi ôn thi, mẹ vẫn thức thuộc tôi, sinh sống mặt cổ vũ với góp tôi học tập.

Xem thêm: Nhóc Trùm Sinh Ra Đã Là Đại Ca, The Boss Baby

Với tôi, bà mẹ như một làn mây đậy đến tôi mưa nắng và nóng, người mẹ là ngọn gàng lửa thúc đẩy con tim tôi để vững vàng bước trên tuyến đường đời. Dù mai đây nếu người mẹ gồm mất đi thì trong tôi, bà mẹ luôn luôn sống cùng theo tôi trong cả cuộc đời.