° tác giả : Nem (Nướng) =)))° Thể một số loại : • Đam mỹ, hiện đại, vừa ngọt vừa ngược, HE.

Bạn đang xem:

•Bá đạo phúc hắc rét... More


You are reading

< Drop > < Ôsin tình thân của thiếu thốn gia lạnh nhạt >

Fanfiction

° tác giả : Nem (Nướng) =)))° Thể một số loại : • Đam mỹ, hiện đại, vừa ngọt vừa ngược, HE. •Bá đạo phúc hắc hờ hững công x Ngốc nghếch nkhiến thơ mít ướt...


Hé nhô mọi người, so rì vì đã ngâm fic lâu ngày mà hỏng chịu ngoi lên, tới bây giờ mới ngoi lên được.           SORRY SORRY SORRYĐã lảm nhảm đủ, bi chừ vào truyện nhá^_^_^_^_^_^_^_^_^          __________________________    Biệt thự Dịch gia là một biệt thự rất to lớn và đẹp. Cánh cổng chính cao khoảng 15 mét, vào vào thì là cả một khuôn viên khổng lồ khổng lồ hơn 250 mét vuông. Ở giữa khuôn viên có một bức tượng thiên thần cầm cung tên và từ mũi tên của bức tượng chảy ra một dòng nước xanh biên biếc xuống mặt hồ nơi có những chú cá đủ màu sắc đang tung tăng bơi lội và chơi đùa với nhau. Xung xung quanh hồ là những khóm hoa quỳnh trắng tươi, hoa lavender tím nhẹ toả ra hương thơm dịu. Cách đó xa xa là một cái xích đu màu trắng cùng với những sợi dây leo quấn lên điểm vài bông hoa nho nhỏ bên trên. Cách chiếc xích đu khoảng đôi mươi mét là một cái bàn gỗ hình tròn và xung quanh là là những cái ghế dựa cũng được làm bằng gỗ quý.......                    "CẠCH"      Tiếng mở cổng vang lên, một cậu bé tóc trái dưa màu hạt dẻ mặc một chiếc áo phông thun màu đỏ hàng hiệu in hình những nhỏ hạt đủ màu sắc kết hợp với một chiếc quần bò màu vàng nhạt tôn lên sự đáng yêu, tkhô cứng khiết của cậu. Cậu đang bước vào khuôn viên lớn lớn để tiến vào căn biệt thự khổng lồ lớn có màu cà phê tê.        - Chào cậu chủ- Tiếng chào đồng tkhô giòn của tất cả người giúp việc vào nhà của cậu.       - Chào mọi người- Cậu nói bằng giọng ủ rũ.       - Ơ.... Thiên Thiên, sao hôm nay trông em buồn vậy? Mọi hôm chị thấy em rất vui mà?- Chị giúp việc rất thân của cậu tiến lên hỏi, chị ấy tên là Huỳnh Như Mạc.       - Em mới bị cái người mà không ra cái người cơ kia tê ăn hiếp, dứt rồi hốt luôn cây kem 5 ngàn của em luôn( sai sự thật nhá )- Cậu "thật thà" kể lại mang lại Như Mạc nghe.       - Ngoan......Thiên Thiên của chị, đừng buồn nữa nha, em buồn trông em xí lắm, không đẹp đâu- Như Mạc dỗ ngọt cậu- Để chị kêu người tải lại cây khác đến em nha.       - Thiệt hả chị?- Vừa nghe tới kem, mắt cậu sáng rực.       - Thiệt mà- Chị dịu dàng nói với cậu.       - AAaaaaa......Thương chị Mạc Mạc nhất luôn áááaaa....- Cậu ôm Như Mạc mà sung sướng reo lên(Mà nó reo lên muốn banh luôn cái màng nhĩ người ta luôn á ).        Chợt nhớ ra điều gì đó, Như Mạc thốt lên:       - Đúng rồi, xém nữa là chị quên mất, ba mẹ em về rồi đó!       - Ba...ba mẹ em về rồi hả, thật không chị?- Cậu bỡ ngỡ hỏi Như Mạc lần nữa.       - Ừm, tía mẹ em đang ở phòng khách đó - Như Mạc nói.       Cậu không nói gì nữa.

Xem thêm: Bí Quyết Trẻ Đẹp Ở Tuổi 51 Của Nsnd Thu Hà 'Lá Ngọc Cành Vàng'

Buông Như Mạc ra, cậu một mạch chạy vào căn phòng khách.      Trong căn phòng khách rộng lớn cơ, trên bộ sô pha được bao bọc bởi một lớp nhung mềm mại có 2 người. Một người phụ nữ trẻ trung khoảng 30 tuổi mặc một bộ váy hoa xoè màu vàng tôn lên vẻ thuỳ mị, dịu dàng nhưng không kém phần đáng yêu đang cầm tách hồng trà nhâm nhi uống. Và người phụ nữ trẻ trung ấy chính là mẹ của cậu- Dương Thiên Phúc.         Người ngồi đối diện mẹ cậu là một người đàn ông mặc một bộ vest màu xám tro toát ra lạnh lùng khiến người khác nhìn vào khó có thể thoát ra được. Người đàn ông lạnh lùng này là ba cậu- Dịch Thiên Hoàng.          Cậu vừa đặt chân vào phòng khách thì thấy nhì người họ ngồi đó. Cậu nhẹ nhàng gọi:       - Mama.........        Nghe được âm tkhô nóng nhỏ nhẹ phát ra từ cửa phòng khách, Dương Thiên Phúc tảo đầu lại thì thấy đứa con bé bỏng đáng yêu của mình đang đứng đấy thì cô vội vàng đặt tách hồng trà xuống bàn, đứng dậy chạy về phía đứa nhỏ đang muốn khóc nấc lên.       - Cục cưng của mẹ....- Dương Thiên Phúc chạy như cất cánh đến ôm chầm lấy đứa con bé bỏng thân yêu của mình.       - Mama ơi......- Cậu oà khóc ôm lấy người mẹ của mình.      2 người cứ đứng đó ôm lấy nhau mà khóc sướt mướt vì lâu ngày mới gặp lại, bỏ quên luôn cả Dịch batía đang ngồi đó với khuôn mặt đang dần đen xì lại y như cái đít nồi( À, tại Dịch bacha thăng eo bị ăn 2 cục bơ chà bá lửa í mà ^o^).         - E hèm....- Tạo sự chú ý lần 1.         -.........         -.........       Chẳng có phản ứng gì, làm tiếp lần 2:         - Khụ.....E hèm....

         - Huhuhuhu.....mama ơi....huhu......         - Huhuhuhu.....tục tưng của  mama ơi.....huhu.....( Chu choa mạ ơi, giống thế nhở).         - Khụ khụ.....e hèm....- Lần thứ 3.       Chẳng có cái mô tê bỏ ra phản ứng(Tội hen^o^), Dịch batía lại làm tiếp đến lần thứ en nờ thì........         - E hèm......khụ......Á...Khụ khụ khụ khụ......- Chít choa chưa, Dịch baba từ ho giả thành thật lun rầu........-_-*****)))))).        - Ý......babố.....- Đến lúc này cậu mói để í đến sự có mặt của Dịch batía.....( Tộiiiiiiii, ho muốn văng luôn cái cổ họng mới được người ta để í >^         - Babố, batía có sao không?- Cậu chạy đến bacha thân yêu của mình, lo lắng hỏi có sao không( Không sao.............mới lạ á).         - Ừa, ông xã của em có sao hôn nà?( Ngọt gứmmmmm)- Dịch mama dịu dàng hỏi.         - Ờ.....ừm, tôi không sao- Dịch batía nãy giờ muốn tắt thở bây giờ mới nói được.         - Phù........Baba/ Ông xã thân yêu dấu không sao- Cả 2 mẹ bé cùng đồng tkhô nóng nói khiến đến Dịch batía lắc đầu mà cười.        Cậu chợt nhớ ra điều gì đó, cậu la làng lên:        - SAO BÂY GIỜ BABA VỚI MAMA MỚI CHỊU VỀ THĂM CON?       Mama ôm cậu vào lòng và nói:        - Mama vói babố xin lỗi cục cưng yêu dấu nha, vì công ty bên Mỹ của bacha bé quá nhiều công việc nên mama phải đi theo để phụ bacha con.        - Đúng đó tiểu Thiên Thiên- Baba cẫu cất giọng nói.       Cậu đã xa bacha với mama của cậu lâu lắm rồi. Từ lúc cậu chỉ là một cậu nhóc 6 tuổi mang lại đến bây giờ cậu đã 15 tuổi, bacha mama của cậu đã xa cậu 9 năm. Trong 9 năm đó cậu đã phải sống không có bố mẹ trong ngôi nhà rộng lớn này với người làm. Nhờ có Huỳnh Như Mạc nên cậu đã vui lên rất nhiều. Vì công ty của bacha cậu ở bên Mỹ gặp một vấn đề lớn rất khó giải quyết nên baba cậu phải đích thân qua Mỹ để giải quyết vấn đề. Mama cậu sợ chồng mình làm việc vất vả nên đã qua bên ấy phụ giúp. Đến 9 năm sau mới có thể về với cậu được.        Bacha và mama cùng ôm cậu vào lòng và nói:        - Tiểu Thiên Thiên cưng à, từ nay về sau batía và mama sẽ không rời xa cục cưng yêu dấu nữa đâu.        - Babố và mama hứa với nhỏ đi- Cậu đưa ngón tay út nhỏ bé của mình lên.        - Ừm, chúng ta cùng hứa nào.     Babố và mama cậu ngoéo tay với cậu. Bây giờ trên mặt cậu lăn những dòng nước mắt và nụ cười hạnh phúc.         ^~^~^~^~^~^~^~^~^~^~^~^

        Ta~da...........Chặp 2 hiện ra rầu      MỌI NGƯỜI ĐỌC VUI VẺ NHA( MẶC DÙ MỌI NGƯỜI ĐỌC XONG CHAP MỚI THẤY DÒNG NÌ)