Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatriông chồng HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRobolớn Condensed
Mặc định

đổi chác ra mắt vô cùng tiện lợi, Hà Thu Hoài không hề gisinh sống trò.Cả Minc Tuệ lẫn Dương Quốc Thành mọi tương đối băn khoăn lo lắng, vì chưng hầu hết việc càng thuận lợi, lại càng có khả năng ẩn giấu nào đấy phía sau.Nhưng cũng may nhưng bé Gấu đã có được giao cho nhì tín đồ.Thằng bé xíu hai mắt nhắm nghiền, khá thở phập phồng trên lồng ngực minh chứng rằng cuộc đời vẫn tồn tại vào thân thể.Dương Quốc Thành biết nam nhi chỉ bị chết giả đi, bắt buộc ko mấy lo ngại.“Dương Quốc Thành cực kỳ âm hiểm, sao nhỏ lại thả nam nhi hắn ra?” Hà Quốc Hùng nhíu mi, vừa há miệng sẽ trách nát móc phụ nữ.Hà Thu Hoài hừ một giờ đồng hồ, nhếch môi: “Chẳng cần ba cũng tương đối nguy nan à?”Dương Quốc Thành không muốn sinh hoạt lại trên đây thêm 1 phút giây làm sao nữa, dự cảm không thôi càng ngày càng mãnh liệt khiến cho hắn khó chịu: “Chúng ta đi thôi… Cô có muốn ra phía bên ngoài cùng công ty chúng tôi không?”Câu sau là hỏi một fan khác cũng hiện nay đang bị trói, đó là Mai Tuyết Diệu, bạn đã từng có lần là chúng ta giỏi của Minch Tuệ.Trong khi Hà Thu Hoài sẽ quên sự mãi sau của “nhỏ tin số hai” này, sau khi ba cô ta được toá trói, cô ta không quyên tâm đến các bạn khác nữa.Mai Tuyết Diệu khá ngước đầu, quan sát hai tín đồ mập một đứa trẻ vẫn ao ước đi ra ngoài, chậm trễ lắc đầu: “Vô ích thôi…” Ánh mắt đẫn đờ, tiếng nói đều đều khiến cho lời nói ra càng dường như xứng đáng sợ: “Các tín đồ ko bay được đâu…”“Bốp bốp bốp…” Tiếng vỗ tay bất thần vang lên, si mê sự để ý của tất cả đều người.Một đám tín đồ bất thần mở ra vùng sau tường ngăn đá, mũi nhọn tiên phong là một trong gã đàn ông cao bé, có mái đầu hết sức dài: “Tổng người có quyền lực cao tập đoàn DG, Dương Quốc Thành đúng không? Đã thọ không chạm mặt, anh vẫn còn đó phân biệt tôi chứ? Ồ, còn cô nhỏ nhắn dễ thương này nữa, đây không phải là cô em thư kí ngon miệng của anh ý sao? Vẫn xinh xắn như cũ, trù trừ tất cả còn ‘ngọt nước’ như cũ ko nhỉ?”“Nói nhảm không nhiều thôi.Đã hủy diệt lối ra chưa?” Hà Thu Hoài ghẻ lạnh ngắt lời gã.Bị cắt ngang nhưng gã cũng ko giận, mau chóng nngơi nghỉ thú vui nịnh nọt: “Đương nhiên là sẽ làm cho xong xuôi rồi, lời của Hà đại đái thỏng, làm thế nào tôi rất có thể bỏ lỡ được chứ đọng.”“Anh ta là…” Minh Tuệ hơi nhíu mày, quan sát bạn đàn ông kề bên bản thân, góc nhìn cô lộ rõ vẻ hoang mang lo lắng.Cô hãy nhờ rằng mình từng gặp mặt gã lũ ông này, tuy nhiên đó là ai thì nhất thời cô không ghi nhớ ra được.“Đỗ Văn uống Minh?”Dương Quốc Thành vừa há miệng to đang khiến gã bọn ông nọ cười cợt phá lên: “Không ngờ quý nhân nhỏng Dương Quốc Thành nhưng cũng lưu giữ tên tôi! Có bắt buộc đem làm vinch dự ko nhỉ?” Gã rút từ vào túi ra một khẩu súng, ngắm nghía: “Bố tôi chết vào tay anh, thằng em trai dở hơi ngốc của tôi lại vượt mềm lòng… Nên tôi đành đề nghị tự tay tính hết thù cũ hận bắt đầu với anh vậy.”Hiện nay, Minc Tuệ cũng đã nhận được ra gã lũ ông này chính là anh trai ruột của Đỗ Văn uống Khang.Giữa gã với Dương Quốc Thành có thù gϊếŧ thân phụ.Thật không ngờ gã lại bắt tay với Hà Thu Hoài lên kế hoạch trả thù.Hà Thu Hoài khôn cùng đắc chí, búng tay loại tách: “Không ngờ đúng không? Hôm nay anh đang bị tiêu diệt ở đây… Chết ko toàn thây.”“Đỗ Vnạp năng lượng Minc, tôi thiệt sự hối hận vì sẽ mang đến anh một tuyến phố sinh sống.Sớm biết anh ao ước xông vào nơi chết điều đó, tôi đang tiễn anh đi từ khóa lâu rồi.Nhưng anh yên ổn trọng tâm, bây giờ tôi sẽ không còn lưu lại tình đâu.” Dương Quốc Thành ko thèm đếm xỉa cho tới người thiếu nữ đã phân phát điên trước khía cạnh, hắn chỉ nhìn thẳng vào gã đàn ông nọ.Đỗ Vnạp năng lượng Minc nheo mắt: “Lúc này rồi nhưng anh vẫn còn sáng sủa quá nhỉ?”“Bụp!”Động tác của Dương Quốc Thành khôn cùng nhanh hao.Chỉ vài chiêu bài, hắn sẽ hạ gục được một fan đang ráng súng, giành rước khẩu pháo của kẻ thù.Tốt xấu gì hắn cũng là tín đồ từng lăn uống lộn trong đám đâm thuê chỉm mướn, sinh sống cuộc sống đời thường liếm ngày tiết trên lưỡi dao, năng lượng đánh giáp lá cà không thể ngờ vực.Tất cả những tín đồ đều bất ngờ hắn lại bất thần tiến công.Sau lúc giằng rước được khẩu pháo, hắn không đi lùi nhưng mà chuyển kim chỉ nam thanh lịch Đỗ Văn uống Minh.Hắn cực kỳ mạnh dạn tay bẻ khớp cổ tay của gã, tiếp nối đá khỏe mạnh mang đến khẩu pháo văng về phía Minch Tuệ.“Đừng phí tổn công có hại nữa!” Hà Thu Hoài thong thả nphân tử lên tiếng: “Hôm ni trong bọn họ, không ai hoàn toàn có thể ra khỏi đây nữa.Tôi sẽ đặt bom hứa hẹn giờ đồng hồ sinh sống khắp địa điểm vào cổ chiêu tập, chỉ mười phút nữa bom sẽ tiến hành kích hoạt.Lối ra… tôi đã và đang phá hủy luôn rồi.” Cô ta vốn dĩ không thích tồn tại ra ngoài, đề nghị tìm cách để bắt những người dân khác chôn thuộc.Đỗ Văn Minc vẫn nằm trong sự chế ước của Dương Quốc Thành cũng không nhịn được nhưng trừng đôi mắt với cô ta: “Sao lại như vậy, rõ ràng là…” Cô ta nói với gã là còn một lối ra nữa, đề nghị gã bắt đầu nghe lời tàn phá lối ra ngoài cơ.Gã chỉ ước ao trả thù Dương Quốc Thành, chứ còn chưa ao ước bị tiêu diệt.“Không nói những điều đó anh bao gồm nghe lời tôi không?” Hà Thu Hoài cười sằng sặc nhỏng phân phát điên: “Hôm nay tất cả các người hồ hết nên chôn thuộc tôi!”Ánh đôi mắt của toàn bộ mọi fan có mặt hầu như đổ dồn về phía cô ta, và cô ta khôn xiết thưởng thức khohình họa tương khắc này: “Chẳng bao gồm lối ra như thế nào không giống cả! Chỉ tất cả một lối ra duy nhất! Đỗ Văn Minch, có thể anh cũng ngạc nhiên lại bị một bé đàn bà nlỗi tôi lừa nhỉ? Ha ha, tôi chỉ hợp tác với anh để hy vọng nhìn xem Đào Minc Tuệ vẫn chạm chán tình cảnh khốn khổ cố gắng nào, cùng Dương Quốc Thành đã đau khổ cố kỉnh nào thôi.Thật bất ngờ anh cùng cả đám bạn anh mang đến phần đông vô ích như vậy.Chỉ một Dương Quốc Thành cũng ko cách xử lý được… Không sao, anh ko cách xử trí được thì còn tồn tại tôi nhưng mà, tôi thay anh chôn Dương Quốc Thành tại đây, báo thù mang đến bố anh, đã có được không?”“Cô… cô lừa tôi?”“Đúng, tôi lừa anh đấy, thì sao nào?” Hà Thu Hoài khôn xiết mặc nhiên thừa nhận.Cô ta sẽ chẳng còn gì khác để mất nữa rồi, từ bây giờ vẫn khẳng định đang chết ở đây, chẳng tất cả gì nhưng mà chẳng thể thừa nhận cả.“Con đàn bà đốn mạt!” Đỗ Văn Minh gầm lên: “Tao bóp bị tiêu diệt mày!” Gã lao đến, ý muốn gϊếŧ chết kẻ vừa lừa lật mình.Nhưng gã còn chưa kịp chạm vào một trong những gai tóc của cô ấy ta, thì Dương Quốc Thành sống phía sau vẫn mạnh tay bóp cò.Trong một giây, gã gục vào vũng tiết.Hà Thu Hoài lún vai: “Phí mức độ cố gắng làm những gì, đằng nào cũng bị tiêu diệt nhưng mà.”“Thu Hoài, bé vẫn nghịch đúng không? Sao nhỏ rất có thể mong mỏi tất cả thuộc bị tiêu diệt được!” Hà Quốc Hùng hoàn toàn hoài nghi tưởng rằng con gái tốt của lão ko để lại đường lui: “Nếu nhỏ thiệt sự ý muốn toàn bộ thuộc chết, thì sao lại bảo Dương Quốc Thành đưa tía mang đến đây? Chẳng lẽ bé mong mỏi hại chết cả cha à?”“Bố, bé chưa từng mong muốn cứu giúp ba.Trước tiếng cha chỉ coi nhỏ là một quân cờ, không bao giờ thực sự coi con là con gái của chính mình cả.Con sinh sống cực kỳ căng thẳng mệt mỏi, vô cùng căng thẳng, hiện nay con không muốn sinh sống như thế nữa… Nếu chưa hẳn trên ba, làm sao nhỏ lại thành nhiều loại tín đồ như thế này chứ! Chính tía đang xay con đi tới bước mặt đường này! Con đã có lần yêu thương Dương Quốc Thành, thật lòng yêu anh ấy, dẫu vậy tía lại xay nhỏ nên lợi dụng anh ấy! Chính tía sẽ sợ hãi con tấn công mất thiết yếu mình!”Cuộc đời của cô ấy ta là 1 chuỗi bi kịch thông liền nhau.Người đời nhìn vào chỉ thấy cô ta dễ thương, tốt giang, suиɠ sướиɠ, là tè thỏng cành quà lá ngọc, trường đoản cú nhỏ dại tới Khủng luôn luôn rộng người, chẳng tất cả ai bắt gặp nỗi khổ của cô ấy ta cả.Hà Quốc Hùng sững sờ nhìn đứa đàn bà mà ông ta vẫn luôn luôn cho là mình nắm rõ.Hai bàn tay run run, nhị đôi mắt msinh hoạt khổng lồ không còn cỡ, ông ta lao mang lại, cần sử dụng cả hai tay bóp chặt cổ con gái mình, luôn luôn miệng hỏi cô ta công tắc của bom làm việc ở đâu.Dương Quốc Thành trọn vẹn không tồn tại hứng trúc cùng với trổ tài của hai ba nhỏ công ty chúng ta Hà.Nhẹ nhàng rứa bàn tay của Minch Tuệ, hắn dịu dàng nói: “Chúng ta đi thôi.”.