Mới chỉ cần sáng sủa sớm, mà lại ánh sáng phương diện trời nhẹ vơi đã phủ rộng mọi trong căn phòng, Hạ Tử Du khoan khoái ngồi dậy vươn vai một chiếc cùng với ánh sáng khía cạnh trời sáng rực sẽ chiếu rọi vào trong chống, sau đó xuống giường, bên trên khuôn phương diện dễ thương tràn ngập sự thỏa mãn nhu cầu cùng hoan hỉ với cuộc sống đời thường bây giờ.Sau lúc tấn công răng cọ phương diện kết thúc, Hạ Tử Du đi xuống tầng một.Vốn dĩ cô muốn dậy sớm một chút và để được nghỉ ngơi thuộc Liễu Nhiên, nhưng mà không ngờ lại thấy được Đàm Dịch Khiêm vẫn chưa tới đơn vị nhưng vẫn ở trong phòng ăn uống .Thấy Liễu Nhiên không có trong phòng khách, nghĩ về mang đến cthị trấn buổi tối ngày qua, Hạ Tử Du nhón gót chân dè dặt quay fan sẵn sàng chuồn đi.Đàm Dịch Khiêm rất thảnh thơi mà lại cắt thức ăn uống vào đĩa, giọng nói đầy truyền cảm lạnh lùng cất lên, "Mới sáng mau chóng, em hy vọng đi đâu ?"Cả bạn Hạ Tử Du cứng đờ, bước chân cũng dừng lại."Tới đây bữa sớm đi!"Nghe các giọng nói của anh thì dường như không tồn tại ‘nguy hiểm’ gì những. Hạ Tử Du rước không còn dũng mãnh luân chuyển tín đồ lại, cùng bề mặt nở rộ tươi cười cợt, "Dạ, chào buổi sáng."Người giúp vấn đề vào phòng ăn uống đi tới bên cạnh Hạ Tử Du, cẩn trọng đỡ cô, nói, "Cô nhà, vừa sáng mau chóng cậu công ty đang dậy rồi, lúc này cô Ngôn Tư đến lớp cũng là vì cậu chủ từ bỏ mình gửi đấy ạ. . . . . . Cậu công ty còn dặn tôi sẵn sàng một bữa sáng ngon miệng đến cô, chắc chắn là đang phù hợp với khẩu vị của cô!"Hạ Tử Du chậm rãi ngồi vô trong chỗ đối lập cùng với Đàm Dịch Khiêm, len lén ngước mắt liếc nhìn anh.Có vẻ nlỗi. . . . . . Hình như. . . . . . Sắc mặt của anh xem ra đều rất bình thường. (yên ổn tĩnh trước khi nổi tuy nhiên =>>)Trong lòng Hạ Tử Du cũng thngơi nghỉ phào dịu nhõm, thấy anh căn dặn người góp Việc sẵn sàng bữa sáng của đàn bà gồm tnhị cho cô, cô khá xấu hổ nói, "À, cthị trấn trời tối trong ngày hôm qua. . . . . . Thật sự thì em không chũm ý đâu, lúc kia em new thốt nhiên ghi nhớ ra, anh không giận em chứ?"Quả thực và đúng là cô không tồn tại cố ý, mà lại là cô cố ý.Đàm Dịch Khiêm buông vẻ ngoài nạp năng lượng vào tay xuống, gương mặt điển trai rất là nữ tính, giọng khôn cùng ấm cúng nói, "Bà buôn bản, sao anh nỡ giận em được chứ?"Hạ Tử Du nói hết sức trang nghiêm, "Em phân biệt viện trưởng có tác dụng những điều đó là đúng, bọn họ đề xuất bởi vì con nhưng suy nghĩ chứ!"Đàm Dịch Khiêm hết sức tất cả hứng thụ chú ý Hạ Tử Du vẫn bày ra cái vẻ mặt vô tội trước phương diện anh, bỗng nhiên, anh vơi giọng điện thoại tư vấn cô, "Qua phía trên đi."Hạ Tử Du chớp nhoáng đề cao cảnh giác, "Dạ?" Đúng hôm nay Đàm Dịch Khiêm phất tay ra hiệu đến phần nhiều người giúp vệc trong chống nạp năng lượng lui ra phía bên ngoài.Hạ Tử Du bỗng nhiên cảm giác được nguy hiểm đang tới, cô dính lấy dòng ghế, lo sợ hỏi anh, "Anh . . . . . . Anh mong làm cho gì?"Giọng Đàm Dịch Khiêm khàn khàn êm ái nói, "Hôm ni công ty có rất nhiều cthị trấn đề xuất xử lý, rất có thể là anh đang về muộn hơn thông thường, em mang lại trên đây mang đến anh ôm em một lúc.""À, vậy thì anh nhanh hao đến công ty đi!"Đàm Dịch Khiêm nheo mắt lại, "Sợ anh vẫn trả thù em vày cthị trấn tối qua?"Hạ Tử Du mau lẹ nở 1 nụ cười nịnh nọt rước lòng, "Đâu bao gồm. . . . . . Anh đang nói là ko giận em rồi cơ mà.""Vậy chang còn chưa tới đây?""Được. . . . . . Được rồi!"Trong lòng Hạ Tử Du lưỡng lự khoảnh khắc, cơ mà nghĩ về mang đến sống đây là chống ăn, trước phương diện đông đảo tín đồ, anh dám làm cái gi với cô cơ chứ đọng. . . . . .Hít một khá thật sâu, cô thong dong đặt chân tới nơi của Dịch Khiêm.Thế mà lại cô còn chưa đến ngay gần anh, anh sẽ vươn tay ra kéo vơi ôm chặt cô vào trong ngực, luôn thể thể đặt cô ngồi luôn luôn lên đùi bản thân.Ngã vào ngực anh, cô hạ thấp giọng, tất cả ý xuất sắc mà cảnh báo, "Nnai lưng. . . . . . Đây là chống ăn uống mà lại, có rất nhiều fan đã chú ý kia !"Ôm nhị chân mhình ảnh khhình họa của cô ấy, anh để cô dựa vào ngực anh, trước tiên nhẹ nhàng hôn lên đôi môi cô, tiếp đến cần sử dụng giọng mệ hoặc chết người nói, "Mình là vk ông chồng, mang đến dù cho có ôm ấp ủ ấp, sợ gì tín đồ khác nói chứ?"Giờ phút này Hạ Tử Du cảm xúc được khôn xiết rõ ràng là bao gồm nào đó sai trái. . . . . .Người bầy ông này. . . .Có thiệt là anh không giận cô do cthị trấn ngày qua ko đây?Mặt Hạ Tử Du nhăn uống nhó vờ vịt ra vẻ khó xử, "Ba người mẹ anh dịp nào cũng rất có thể vào phòng ăn uống, ví như bị nhận thấy, sau đây em còn khía cạnh mũi nào để chạm mặt nhị người nữa đây?"Đàm Dịch Khiêm tốt nhất bụng kiến nghị, "Hoặc là nuốm này, anh trở qua chỗ khác ôm em?"Hạ Tử Du nhanh lẹ viện cớ, "Hả, hiện nay anh sẵn sàng cho cho đơn vị mà!"Đàm Dịch Khiêm nhếch mnghiền cười , "Sẽ không một ai dám nói anh mang lại muộn."Hạ Tử Du mau chóng nhíu mày, "Anh lừa em, anh nói anh chỉ ôm em một ít thôi, bây chừ lại mong. . . . . ." Hiểu rõ mục đích của anh ý, cô hổ ngươi cấp thiết nói tiếp.Đàm Dịch Khiêm cúi đầu, khá thsinh hoạt phả lên chóp mũi cô, bất minh nói, "Lại muốn như thế nào?"Hạ Tử Du vừa thẹn vừa gắt, giãy dụa trong ngực anh, "Em ko thèm nói chuyện với anh nữa, cả ngày vào đầu anh toàn là phần lớn vật dụng không trang nghiêm."Đàm Dịch Khiêm trang nghiêm nói, "Bà xã, liệu có phải là em suy xét vô số rồi xuất xắc không? Em bảo đấy là chống ăn uống là nơi đám đông, em hổ hang khi anh ôm em, chính vì như thế anh đành cần đảo qua chỗ khác, tính năng này với ko trang nghiêm có quan hệ gì chứ?""Em. . . . . ."Đàm Dịch Khiêm mong bế Hạ Tử Du lên, "Đi thôi, họ về phòng. . . . . . anh vẫn muốn em ở xuống nhằm anh nghe tiếng của bé một thời điểm."Về phòng? Không. . . . . .Anh chị em họ Đàm xấp xỉ những biết trong vòng một tháng tới cô cùng Đàm Dịch Khiêm rất nhiều phân phòng cơ mà ngủ, giả dụ nhỏng hiện thời cô cơ mà theo anh về phòng, những người dân góp câu hỏi vẫn đứng ở kế bên phòng ăn uống từ bây giờ sẽ suy nghĩ gì đây?Càng tệ sợ hơn thế nữa, mới nãy cô còn dữ thế chủ động đi cho kề bên anh . . . . . . Ttách ơi, trong tương lai cô không còn khía cạnh mũi nhằm gặp mặt ai nữa rồi!Nghĩ tới đây, nhị đống má của Hạ Tử Du ngay thức thì đỏ bừng lên, quan sát dòng vẻ bình thản đắc ý của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du khó tính cắm gặm môi, kế tiếp nhỏ tuổi giọng mềm mịn và mượt mà nói, "Được rồi, em biết em sai rồi . . . . . . Anh, anh chớ có như vậy, có gì hóng lúc anh rã làm về rồi hẵng nói!" Cô thật là gàn, vừa rồi lại còn tin là anh ko giận cô!Môi Đàm Dịch Khiêm cong lên, "Em cũng logic lắm. . . . . . Nhưng nhưng mà, hình hình ảnh của anh trong đôi mắt xấp xỉ nhà bọn họ Đàm đã biết thành tổn định sợ bởi vì tối trong ngày hôm qua anh bị em nhốt quanh đó cửa ngõ, em nói coi, anh làm sao rất có thể hết giận đây?"Hạ Tử Du lẩm bđộ ẩm nỉ non, "Thế bắt đầu biết anh là vật bé dại nhen!""Không biết từ bỏ kiểm điểm lại, vậy anh chẳng thể làm những gì khác rộng là. . . . . ." Đàm Dịch Khiêm giả vờ có tác dụng cỗ ao ước bế Hạ Tử Du lên.Ngay mau lẹ Hạ Tử Du nóng vội bao bọc lấy cổ Đàm Dịch Khiêm, trên mặt tươi cười cợt nịnh nọt, "Mọi bài toán đông đảo có thể thương lượng được cơ mà, chồng ——"Hai chữ này Lúc Call anh cô thế ý kéo dãn ra, ý trang bị mong muốn dỗ dành đứa bạn nào đó vui lòng.Đàm Dịch Khiêm nghe được cũng tương đối vui lòng, nhưng nhưng mà anh quanh đó làm lơ mang đến cô thuận lợi nỗ lực. . . . .


Bạn đang xem: Truyện tổng giám đốc xin anh nhẹ tay một chút


Xem thêm: Vợ Mạnh Trường Làm Nghề Gì, Choáng Với Vẻ Ngoài Thay Đổi Của Vợ Mạnh Trường

.